Librería Samer Atenea
Librería Aciertas (Toledo)
Kálamo Books
Librería Perelló (Valencia)
Librería Elías (Asturias)
Donde los libros
Librería Kolima (Madrid)
Librería Proteo (Málaga)
Tậ p 'Thơ Ngũ/Thất Vương Ngọc Minh' là một sáng tác nặng trĩu suy tư và ám ảnh, phản ánh bi kịch lịch sử, thân phận con người và sự lạc loài của những kẻ lưu vong sau biến cố đất nước. Thơ không dễ đọc, không theo cấu trúc truyền thống, nhưng lại gợi mở nhiều tầng nghĩa sâu sắc qua ngôn từ phá cách, hình ảnh liên tưởng siêu thực và ngữ khí day dứt.Thân phận người ra điTập Thơ Ngũ/Thất không chỉ là câu chuyện về một cá nhân vượt biên mà còn là biểu tượng cho những phận người bị ruồng bỏ, dồn đẩy tới đường cùng. Họ là những 'cái bóng' bị bỏ lại sau cuộc đổi thay, phải 'bưng bùa mộng' mà đi, mang theo ảo vọng, ký ức, và cả nỗi tuyệt vọng.Tập thơ ở đây không phải là mộng đẹp, mà là mộng gượng, mộng mê, như thứ phép mầu đã hỏng. Nỗi sầu chi chít - như rễ gai - cắm sâu trong tâm hồn những kẻ lưu lạc.Hiện thực hỗn độn, ngôn ngữ vỡ vụnCả tập thơ là một dòng chảy của những câu chữ rối ren, như chính tâm trí và hiện thực hỗn loạn mà nhân vật trữ tình đang sống trong đó. Những hình ảnh gợi một thế giới vẩn đục, nơi người ta cố 'khêu đèn' giữa tối tăm, bấu víu lấy chữ nghĩa như một cách để sống còn. Nhưng cuối cùng, chữ lại chỉ để... 'thổi kèn đưa ma' - tiễn đưa những hy vọng, giấc mơ đã chết.Tập thơ mang nặng màu sắc sử thi cá nhân, khi lịch sử không còn là những con số, mà là cả dòng chảy lị ch sử khách quan, là những trận 'xí xồ' hỗn loạn, những diễn từ rỗng tuếch, thậm chí bị 'động vật hóa' đầy châm biếm. Thời gian trong thơ Vương Ngọc Minh là thứ rối rắm, méo mó, nơi con người bị chôn vùi giữa những trò chơi của quyền lực.Tác giả chạm đến thực trạng chính trị trong dòng thơ 'Dân chủ và độc tài' trở thành hai mặt méo mó của cùng một đồng xu, tất cả chỉ là khẩu hiệu ('loa loa'), là bữa tiệc dọn sẵn cho 'ai lòa?' những kẻ không đủ tỉnh táo để nhận ra sự thật. Đây là lời mỉa mai sâu cay về cả chế độ, lẫn ảo tưởng 'giải hòa' nơi cộng đồng người Việt lưu vong.Thơ của một người không còn đất đứngNgười Thơ Vương Ngọc Minh dường như không mong gì vào sự công nhận, hay 'quy mô' của bất kỳ sự cứu rỗi nào. Thơ trở thành nơi duy nhất để kêu lên, để tồn tại, và để 'thổi phồng' nỗi đau không thể nói thành lời khác.Kết.Là một tập thơ dữ dội, đau đáu và thấm đẫm tính hiện sinh. Ở đó, không chỉ là tiếng nói của một người vượt biên, mà là tiếng vọng của một thế hệ mất quê hương, mất niềm tin, mất chỗ đứng trong dòng chảy lịch sử. Ngôn ngữ của Vương Ngọc Minh phức tạp, giàu tính nhị trù ng và phá cấu trúc, đòi hỏi người đọc phải cảm nhiều hơn hiểu.Lâm Thị Bích Phượng